Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2020

Người Italy đoàn kết giữa mùa dịch

Giống như nhiều khu vực khác ở phía đông Rome, cư dân ở Pigneto chia ra làm hai, cùng tồn tại nhưng hiếm khi hòa nhập.

trước hết, đó là những cụ già sống trong các tòa nhà xây cách đây hàng thập kỷ. Họ lang thang ở những quán rượu địa phương hoặc ngồi đọc báo trên băng ghế. Khi Covid-19 bắt đầu tiến công Italy, họ là những người trước hết biến mất bởi chính phủ khuyến cáo các cụ già không ra ngoài.

Thứ hai, đó là những nghệ sĩ trẻ và người làm nghề tự do, thường tụ hội ở những quán cafe hay quán rượu đông đúc. Họ thay hòa nhập với cuộc sống thường ngày cho đến thứ tư tuần trước, khi thảy các cửa hàng và dịch vụ không cần yếu phải tạm đóng cửa.

Dù khiến con người tránh xa nhau về mặt vật lý, Covid-19 lại kết nối hai đối tượng trên về mặt tình cảm. Từ trước khi lệnh phong tỏa toàn quốc có hiệu lực, nhiều người trẻ từ 25 đến 30 tuổi ở Pigneto đã đăng ký làm tình nguyện viên viện trợ các cụ già đi chợ hoặc làm việc vặt.

Diana Armento 30 tuổi, điều phối viên dự án tương trợ người già của tổ chức Sparwasser cho biết chỉ trong ba ngày kêu gọi, cô đã nhận được hơn 200 đơn đăng ký.

Các tình nguyện viên được cắt cử viện trợ người cao tuổi sống gần mình, vừa để dễ theo dõi phòng trường hợp lây vừa để hà tiện thời gian đi lại.

"Chúng tôi nạm duy trì lề thói của người già bằng cách đi tới cửa hàng thân thuộc của họ hoặc hỏi họ thích những nhãn nào", Diana tiết lậu. Không có xúc tiếp trực tiếp nào bởi các tình nguyện viên chỉ để túi đồ trước cửa nhà.

"Rất nhiều người muốn nhìn mặt và ôm tình nguyện viên nhưng chẳng thể nên họ ra ban công nói vọng xuống", Diana nói thêm.

Các tình nguyện viên của tổ chức Sparwasser. Ảnh: Sparwasser-Initative.

Các tự nguyện viên của tổ chức Sparwasser. Ảnh: Sparwasser-Initative.

Diana hiểu, giao dịch là nhu cầu cần thiết của người già. "Qua điện thoại, bạn có thể cảm nhận họ rất cần chuyện trò. Họ dành cả ngày trước tivi nên hoặc là rất sợ, hoặc là không tin những gì đang diễn ra", nữ điều phối viên lý giải. "Tôi biết một cụ bà nguyện cầu không ngừng vì nghĩ dịch bệnh là sự trừng trị của Chúa".

Sau Sparwasser, nhiều tổ chức khác ở Rome và khắp Italy cũng nhanh chóng tiến hành các dự án hao hao.

"Người già rất cần viện trợ. Chỉ mình chính quyền địa phương chẳng thể đáp ứng đủ". Alberto Campailla, người đứng đầu một tổ chức tương trợ người nghèo cho biết. Mùa dịch này, Campailla cùng các tự nguyện viên phát thực phẩm đến tận nhà cho người già.

Tại Biccari, thị trấn nhỏ thuộc vùng Puglia miền nam Italy, 2.800 cư dân sống gần gụi. trẻ nít chơi ở quảng trường còn người già ngồi ở quán rượu địa phương, người qua đường luôn luôn dừng lại để trò chuyện với các chủ quán. "Mỗi cuộc gặp là một cơ hội chào hỏi nên khi lệnh phong tỏa được vận dụng, chúng tôi nhận thấy rất rõ sự mất kết nối", Gianfilippo Mignogna, thị trưởng Biccari cho biết.

Để người già không cảm thấy cô đơn, Biccari lập ra đường dây nóng để họ có thể gọi mỗi khi cần giúp đi chợ, mua thuốc men hay những việc vặt khác. Giải pháp này cũng giúp thị trấn kịp thời theo dõi sức khỏe của cư dân. Dù chưa ghi nhận ca nhiễm Covid-19 nào, họ cũng chẳng thể chủ quan bởi bệnh viện gần nhất cách tới 30 km, chưa kể hệ thống y tế ở miền nam Italy không tốt như ở miền bắc.

Ở San Leo, một ngôi làng nhỏ ở Emilia Romagna, một trong những khu vực chịu ảnh hưởng nặng nề nhất, sự kết đoàn của cộng đồng giúp người già vượt qua lệnh cách ly. Các tình nguyện viên chuyên chở thực phẩm và thuốc men trong khi các cửa hàng sẵn sàng cho khách hàng lớn tuổi "mua chịu". Như thế, mọi người sẽ biết rằng luôn luôn có ai đó sẵn sàng trợ giúp họ.

Minh Trang (theo DW )

0 nhận xét:

Đăng nhận xét