Thứ Năm, 7 tháng 11, 2019

Nghi ngờ chồng nói dối mất nhẫn cưới, tôi âm thầm tìm bằng chứng để rồi nhận ra sự thật xót xa khi thấy tờ hóa đơn

hôn phối được 7 tháng thì tôi có tin mừng. Khỏi phải nói, ba má 2 bên mừng lắm vì đợi ngày này lâu rồi. Nhưng chỉ có An là bàng quan khiến tôi thương tổn. Nhiều lần nằm tâm tình, tôi hỏi anh không thích có con à, anh lại cười trừ, xong chống chế: "Làm gì có, em mang thai anh vui không hết. Chỉ là bên cạnh niềm hạnh phúc thì anh bị sức ép đấy. Là rường cột kinh tế, anh sợ sẽ để 2 mẹ con em phải khổ!"

Ngay tại thời khắc đó thì tôi nghe cũng có chút cảm động, thế nhưng càng ngẫm thì lại càng cảm thấy sai. Lo thì ai không lo, nhưng thái độ của anh chẳng có chút gì là hạnh phúc, chỉ có lo lắng thì đúng hơn.

Mà nói tới vấn đề tài chính mới nhớ, đã mấy tháng rồi anh đưa tôi rất ít tiền. Mỗi lần tôi hỏi, anh đều bảo đầu tư làm ăn với bạn. Gặng hỏi mãi, anh lại gắt lên nói những lời xúc phạm: "Phàm là chuyện trọng đại trong nhân gian mà cứ nói với nữ giới thì hỏng hết. Anh chưa thể nói khi việc chưa thành được. Chừng nào thành công anh sẽ nói với em. Em tin anh 1 chút đi, anh làm mọi thứ cũng chỉ để tốt cho mai sau 2 đứa mình thôi!"

Tự ái quá, tôi không thèm đả động gì nữa, tấm tức cầm vài triệu bạc trang trải phí tổn ăn uống, điện nước, thuê phòng...

Và nhiều lúc tôi cũng tự hỏi, liệu An đã thay lòng đổi dạ rồi sao? Nhưng cứ thấy anh cặm cụi gập từng chiếc áo cho vợ là tôi lại tự khắc khuây. Đúng là phụ nữ khi yêu đều dễ bị vài hành động ngọt ngào làm cho mù quáng.

Cho tới tuần trước, An đi uống rượu về, trong lúc ngà ngà say anh bảo tôi: "Vợ, anh xin lỗi. Anh làm mất nhẫn cưới rồi."

Nghi ngờ chồng nói dối mất nhẫn cưới, tôi âm thầm tìm bằng chứng để rồi nhận ra sự thật xót xa khi thấy tờ hóa đơn - Ảnh 1.

(Ảnh minh họa)

Tôi sửng sốt, hỏi làm sao mà mất nhưng anh cứ mượn cớ say không ấn tượng gì. Đỡ anh về phòng, tôi thần người suy nghĩ. Tôi nhớ láng máng mới 2 - 3 tuần trước anh còn kêu than trong điện thoại rằng dạo này tăng cân, nhẫn cưới đeo bị chật... Chẳng có lẽ 1 chiếc nhẫn chật tay hơn mà dễ dàng bị rơi vậy sao? Trừ khi An cố tình tháo ra.

Bên cạnh đó, tôi có một linh cảm rằng anh đang giấu tôi làm điều bất minh với số lương hàng tháng chứ không phải đầu tư. Nghĩ thế, tôi quyết định thầm lặng quan sát chồng hòng tìm ra bằng cớ.

Tôi lên kế hoạch rõ ràng, đầu tiên phải để ý áo quần, thói quen, tìm dịp soát ví, điện thoại và laptop. Và chỉ sau 4 ngày, tôi phát hiện ra tờ hóa đơn bán vàng trong ví anh. Phải tận lúc này tôi mới điếng người, rõ ràng anh đã bán chiếc nhẫn cưới chứ đâu có mất như lời anh nói? Nhưng vì sao anh lại bán, làm vậy nhằm mục đích gì? Anh bí tiền hay không muốn mọi người biết mình có vợ?

Tôi lén lút chờ lúc chồng ngủ để kiểm tra điện thoại thì tìm thêm được thông tin của 1 số tài khoản hay được anh chuyển tiền. Tôi tra trên app internet banking của mình thì biết được tên người con gái này, đau đớn nhất ả là người thương cũ của An.

Mọi chuyện đã gần như rõ mười mươi. Tôi tát An một cái như trời giáng khiến anh bừng tỉnh, lúc này anh mới sợ hãi thúc. Anh nói sau khi thành thân vẫn tằng tịu với cô ta, nhưng đen đủi nhất anh lại để cô ta dính bầu. Và người đàn bà thâm nho này bắt anh phải chuyển khoản hàng tháng nếu không sẽ lột trần mọi thứ.

Gần đây, cô ta muốn sắm sanh đồ dùng chuẩn bị sinh, lương thì đã hết, anh buộc phải bán đi chiếc nhẫn cưới để đưa cho ả vài triệu bịt miệng. Tôi đau đớn, xót xa gào lên giữa đêm hôm. Hóa ra, người chồng tôi lựa chọn thật sự bợt tới như thế... Tôi đang rất muốn ly hôn nhưng bụng mang dạ chửa, An lại liên tục thể hiện sự hối hận. Tôi nên quyết định thế nào bây giờ?

0 nhận xét:

Đăng nhận xét