Thứ Ba, 24 tháng 3, 2020

Mối quan hệ không thể gọi tên

Năm 2006 chúng tôi ra trường, nhiều hứa nhưng rồi mất giao thông. Năm 2008, ngẫu nhiên gặp lại nhau qua một đợt học nâng cao tại nước ngoài. Tôi cảm nhận được cả hai đều biết người kia có ý với mình, nhưng cô ấy đã có người thương, sau đó về nước chúng tôi lại ngừng liên lạc. Năm 2009 cô ấy thành hôn với người đó và có một người con, tôi có một mối tình chớm nở nhưng cũng sớm tàn. Năm 2011 cô ấy ly hôn, giành được quyền nuôi con, đến lượt tôi cưới vợ và cũng có một người con. Năm 2012 tôi ly hôn và cũng nuôi con một mình.

Năm 2013, cùng là ông bố bà mẹ đơn thân, lại là bạn thân lâu năm nên rất thông cảm nhau, dần dần chính thức giao thông lại. Cùng năm đó chúng tôi quyết định ở chung, cùng với con riêng của mỗi người, như một gia đình vậy. Năm 2015, sau 2 năm chung sống, chúng tôi cãi nhau rất lớn và quyết định đường ai nấy đi với lý do không hợp, cũng nói rõ đừng giao thông với nhau nữa. Năm 2018, sau 3 năm, chúng tôi liên lạc lại. Thời gian trôi qua, cái tôi hạ xuống, chúng tôi lượng thứ cho nhau.

Giờ chúng tôi ở cùng, nuôi dạy hai con, cô ấy mang thai và chúng tôi dự kiến kết hôn. Chúng tôi rất hợp nhau, ít khi cãi lộn, nếu phải cãi sẽ xung đột rất lâu. Cả hai có thể hiểu và thông cảm với đối phương. Trước đây, cái tôi rất lớn làm chúng tôi rất khó để nói xin lỗi hoặc cảm ơn người kia, giờ cả hai đã biết nói hai câu này. Tôi nghĩ là do chúng tôi làm bạn từ đầu và làm chung một ngành nghề nữa (đa phần chúng tôi vẫn xưng hô tao mày, bạn, hoặc tên), cũng có thời đoạn lãng mạn yêu nhau thì xưng anh em nhưng rất ít. rút cục chúng tôi hợp nhất gọi "tao mày" hoặc xưng tên. Nếu có vấn đề gì với nhau hoặc vấn đề gì đó trong cuộc sống, chúng tôi đều đàm luận, thật lòng vuốt hết danh bạ tôi cũng chẳng biết phải nói với ai ngoài cô ấy. Đôi lúc tôi hỏi giữa hai đứa là gì, cô ấy bảo không biết mà cũng không cần biết. Có ai như chúng tôi không? thực bụng cảm ơn.

Tiệp

bạn đọc gọi vào số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, đáp thắc mắc.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét